Tính lượng nước mất do bay hơi bằng công thức Meyer theo diện tích, nhiệt độ, độ ẩm và gió.
Bắt đầu bằng việc thu thập bốn thông số môi trường mà công cụ cần: nhiệt độ không khí trung bình, nhiệt độ nước, độ ẩm tương đối, và tốc độ gió tại mặt nước hồ. Đo nhiệt độ nước bằng nhiệt kế nổi đặt cách xa các vòi hồi nước, và đọc độ ẩm từ một nguồn thời tiết địa phương hoặc một ẩm kế đơn giản. Bạn cũng nhập diện tích bề mặt hồ bơi tính bằng feet vuông hoặc mét vuông, vì bay hơi tỉ lệ trực tiếp với bề mặt phơi lộ, không phải tổng thể tích. Nếu bạn chỉ biết chiều dài và chiều rộng, hãy nhân chúng cho bề mặt hình chữ nhật; với hồ có hình dạng tự do, hãy ước lượng diện tích mặt nước. Ghi chú liệu hồ có được sưởi hay không, vì nước ấm hơn và chênh lệch nhiệt độ nước-không khí lớn hơn làm tăng đáng kể tốc độ bay hơi. Cuối cùng, ghi lại mọi tính năng làm chuyển động nước như đài phun, thác nước, hay máng tràn cùng việc có dùng bạt phủ hay không, vì cả hai đều làm thay đổi kết quả rõ rệt. Diện tích bề mặt chính xác và một số đo nhiệt độ nước mới đây là hai thông số ảnh hưởng nhiều nhất đến ước tính, nên hãy ưu tiên đo chúng thay vì phỏng đoán theo trí nhớ.
Bay hơi thường được ước tính bằng một mô hình áp suất hơi: Tốc độ = (95 + 0.425 × W) × (Pw − Pa) / Y, trong đó W là tốc độ gió (mph), Pw là áp suất hơi bão hòa ở nhiệt độ nước, Pa là áp suất hơi của không khí, và Y là nhiệt ẩn hóa hơi. Kết quả là số pound nước trên mỗi foot vuông mỗi giờ, có thể quy đổi sang độ sâu và gallon. Ví dụ minh họa: một mặt hồ 600 sq ft mất 0.25 inch độ sâu mỗi ngày sẽ mất 600 × (0.25/12) = 12.5 feet khối, và 12.5 × 7.48 = khoảng 93 gallon (≈352 lít) mỗi ngày. Trong một tháng hè 30 ngày, đó là khoảng 2.800 gallon (≈10.600 lít). Một bạt phủ năng lượng mặt trời hoặc bạt an toàn thường cắt giảm tổn thất đó 50 đến 95 phần trăm, nên cùng hồ đó nếu phủ qua đêm có thể chỉ mất 30 đến 45 gallon (≈115 đến 170 lít) mỗi ngày. Nhân số gallon mất đi với giá nước của bạn để ước tính chi phí châm bù hằng tháng.
Độ chính xác quan trọng ở đây vì bay hơi là mức nền để bạn so sánh khi truy tìm một rò rỉ nghi ngờ; ước tính quá cao mức bay hơi bình thường có thể che giấu một vết nứt đường ống thật, trong khi ước tính quá thấp có thể khiến bạn đuổi theo một rò rỉ vốn chỉ là cái nóng tháng Bảy. Một lỗi thường gặp là đổ lỗi cho bay hơi đối với lượng nước thực ra bị bắn ra ngoài do nhiều người bơi hay một thác nước mạnh, vì vậy hãy ghi lại mức sử dụng song song với mức sụt nước. Một sai lầm khác là bỏ qua việc mỗi gallon nước châm mới làm loãng hóa chất của bạn: việc châm bù nhiều vào mùa hè làm giảm chất ổn định (CYA), muối, và độ cứng canxi, nên hãy kiểm tra lại những chỉ số đó sau các lần châm lớn và bổ sung liều nếu cần. Việc châm bù cũng làm dịch chuyển cân bằng LSI của bạn, nên hãy kiểm tra lại pH và độ kiềm hằng tuần trong mùa cao điểm. Hãy tiết kiệm bằng cách phủ hồ mỗi khi không dùng, hạ nhiệt độ nước vài độ, và chỉ chạy đài phun khi bạn muốn làm mát. Bản thân phép tính này không có nguy cơ hóa chất, nhưng việc bổ sung liều phía sau mà nó kéo theo phải luôn tuân theo nguyên tắc thêm-từ-từ, kiểm tra-rồi-điều chỉnh.
Một hồ điển hình mất khoảng 1/4 đến 1/2 inch nước mỗi ngày, tùy thuộc vào nhiệt độ địa phương, tốc độ gió và mức độ ẩm.
Thực hiện 'Bucket Test'. Đặt một xô nước trên bậc hồ và đánh dấu mực nước trong cả xô và hồ. Nếu mực hồ giảm nhiều hơn xô, có thể bạn đang bị rò rỉ.
Có. Nước bắn tung tóe và phun sương làm tăng diện tích bề mặt tiếp xúc với không khí, có thể đẩy nhanh đáng kể tốc độ bốc hơi và làm mát.